Trang chủ

THÔNG BÁO

GIỜ LỄ GIÁO XỨ NGHI XUÂN

GIỜ LỄ GIÁO XỨ NGHI XUÂN   THỨ 2,4,6 LỄ:     5 G THỨ 3,5 LỄ:     18 G THỨ BẢY THAY LỄ CN:       17G 30 LỄ CHÚA NHẬT :...

HẠNH CÁC THÁNH

ƠN TOÀN XÁ CỦA NGÀY KÍNH LÒNG THƯƠNG...

ƠN TOÀN XÁ CỦA NGÀY KÍNH LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA Chúa Nhật Thứ ll Phục Sinh 08/04/2018 Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã quyết định các tín hữu có thể được hưởng ơn toàn xá trong ngày Chúa Nhật Lễ...

TRUYỆN GIÁO DỤC

Ban hành Giáo họ Nâm N' Dir chúc tết 2005...

Ban hành Giáo họ Nâm N' Dir chúc tết quí cha và thầy giúp xứ  

TRUYỆN CƯỜI NHÀ ĐẠO

TRUYỆN CƯỜI NHÀ ĐẠO P9

  TRUYỆN CƯỜI NHÀ ĐẠO P9 Ba ông thầy dòng đi thành phố về, dọc đường ghé vào một quán nhỏ ăn trưa. Quán hôm ấy chỉ có thịt luộc, cá kho và rau muống chấm mắm ớt. Một thầy nổi...

VẦNG TRĂNG MỈM CƯỜI

bởi Orchid PhaLaenopsis (Ghi Chú) viết vào ngày 3 tháng 10 2012 lúc 16:52

Trước khi hành trình bắt đầu thì Sài Gòn mấy ngày liền mưa liên tục. Cho đến sáng ngày thứ sáu vẫn còn mưa lớn lắm. Tôi thầm cầu nguyện sao cho trời quang mây tạnh để cho các em được hưởng trọn niềm vui trung thu. Với bao lo toan trước một chuyến đi đường dài đầy khó khăn và số lượng các em thiếu nhi quá đông so với các hành trình trước đây mà chúng tôi đi tới. Tới cận ngày rồi mà quà vẫn còn thiếu. Tôi thật sự lo lắng cho hành trình của mình. Vẫn chỉ biết cầu mong có nhiều tấm lòng được rộng mở ra, nối kết yêu thương mang niềm vui cho các em vùng sâu còn thiếu thốn nhiều về vật chất. 

Tới trưa ngày đi hình như lời cầu nguyện của tất cả mọi người đã được nhận lời. Trời tuy không sáng nhưng mưa thì không, những lo lắng về vật chất đã được nhiều người san sẻ thêm. Mỗi người góp một chút, mỗi cánh tay được nối rộng ra từ những phương trời xa. Món quà của mọi người từ vật chất đến tinh thần đều rất đáng quý! nói nôm na là: "góp gió thành bão". 

Vẫn biết mỗi chuyến đi là một trải nghiệm và cảm xúc khác nhau. Nhưng sao chuyến đi này làm tôi nôn nao và mong cho tới ngày đi. Những ngày này các em còn chọc tôi dạo này "tự kỷ" trên facebook nhiều quá! Tranh thủ làm xong công việc của mình và viết mail xin nghỉ để về nhà chuẩn bị hành trang cho chuyến đi. Trong lòng vẫn còn lo vì nghe nói đường đi bị hư rất nhiều. Vì mấy ngày liên tiếp mưa nhiều quá! Mặc kệ nỗi lo và chỉ biết hy vọng mà thôi.

Giờ khởi hành đã đến, tất cả chúng tôi mỗi người một tay vận chuyển quà và đồ từ 4 nơi khác nhau ra xe tải bằng những phương tiện mà mình có thể. Tất cả nào: bánh kẹo, quần áo, vở, bút, thước, mì gói, lồng đèn... đều đã được chất lên xe tải nhờ vào sức của các bạn trai trẻ, khoẻ ^^. Mọi người cùng lên xe và ổn định chỗ ngồi. Vì đoạn đường dài nên tất cả mọi người chúng tôi đã làm một liveshow bài hát Việt trên xe. Tất cả mọi người ai cũng là ca sĩ. Mọi người hăng say hát cho tới khi mệt quá thì thiếp đi để có sức lên tới Quảng Đà còn diễn ra văn nghệ cho các em.

Khi tôi mở mắt ra thì cảnh đầu tiên tôi thấy đó cảnh đẹp của thiên nhiên có sương mù, xung quanh là rừng thông nhìn rất đẹp! Rồi nơi chúng tôi cần đến đã đến thật thuận lợi, mặc dù có chút dằn xóc vì đường xấu. Chúng tôi mỗi người mang ba-lô hành lý của mình tạm thời cất vào 1 nơi để tiếp tục 500Km nữa mới tới Quảng Phú và sau đó thì di chuyển vào Thôn II-Nam Ka. Đi xe mất hết 1h mới tới QUảng Phú. Mọi người hối hả xếp thành hàng để vận chuyển đồ cho nhanh vì đã xế trưa, các em trong Thôn II đang chờ chúng tôi. Cuối cùng đồ đã được vận chuyển một cách dây chuyền và nhanh chóng. Chúng tôi được chia thành 2 tốp: tốp 1 thì ở lại Quảng Phú lo mấy trăm phần quà và bơm bong bóng, còn tốp 2 những ai khoẻ (trâu bò *_^ ) thì đi vào Thôn II với 2 xe tải. Một xe chở đồ còn xe còn lại chở người mà chúng tôi nói đùa với nhau là xe chở heo, xe buôn người ^.^ Mặc dù có cảnh báo trước là đường đi rất dằn xóc nhưng tôi vẫn chưa hình dung ra. Khi lên xe rồi thì mới hiểu nó dằn, xóc thế nào. Tất cả chúng tôi ai cũng tay nắm thành xe và chân thì đứng tấn nhưng mỗi một ổ voi là mỗi lần tiếng kêu la í ới nhưng rất vui vì chúng tôi đang nghĩ đến những em bé mà chúng tôi sắp gặp. Mọi người còn giỡn chọc để mau chóng quên đi cảm giác khó chịu. 45 phút cho sự dằn, xóc cuối cùng cũng tới nơi. Thấy các em đang đợi mình chúng tôi nhanh chóng vào phần việc của mình. Mỗi người một tay: người lo chia quà, người lo đạp bong bóng, người lo sinh hoạt. Tất cả món quà đã được chuyển tới các em. Nhìn các em vui khi nhận được quà của mình tôi thấy cảm thấy thật vui theo các em.  Sau khi phát quà xong, chúng tôi lại lên xe chuẩn bị tiếp tục 45' nhảy "Gangnam style" tiếp tục ra Quảng Phú. Vẫn tiếng la mỗi khi bị dằn vì đó là phản xạ tự nhiên của các bạn. Bỗng nhiên tôi bắt gặp hình ảnh hai bà cháu cầm gói quà dắt nhau đi về. Tôi cảm thấy thương hai bà cháu chắc lặn lội từ xa để được món quà mà bản thân tôi nghĩ chẳng là bao chỉ có một chút để san sẻ với với các em thôi! Chắc hai bà cháu người dân tộc này đã đợi khá lâu để nhận quà và bây giờ lội bộ đi về. Sao hình ảnh đó cứ đập vào mắt tôi và tôi muốn ghi lại hình ảnh đó để share cho các bạn, để thấy rằng ta vẫn hạnh phúc lắm! nhưng vì xe quá dằn nên tôi không thể chộp được hình ảnh đó. Tôi chỉ muốn chia sẻ cảm xúc của riêng tôi cho các bạn thấy và lúc nãy đây trong đầu tôi lại nghĩ mình mới đi và chịu đựng sự dằn xóc có bấy nhiêu thôi vậy mày hai bà cháu phải lội bộ bao xa để ra nhận được món quà có gì so với mình có là gì? Đây chính là trải nghiệm của tôi.

Về tới Quảng Phú mọi người ai cũng ê ẩm cả mình mẩy, các bạn thì thế nào? còn tôi thì đầu đang nhức lắm nhưng dẹp nó qua một bên lại xắn tay vào tiếp tục chia các phần quà cho các em ở Quảng Phú. Với những tiết mục văn nghệ cây nhà lá vườn và có thêm sự giúp vui văn nghệ của các em ở đây với điệu nhảy điệu múa của người dân tộc làm cho buổi văn nghệ thêm vui. Xong đâu đó chúng tôi lại lên xe buýt về Quảng Đà để lo phần văn nghệ đêm trung thu tại Quảng Phú. 

Vừa về tới Quảng Phú chúng tôi cũng phải hối hả nhanh chóng làm việc để cho kịp 19h thì đêm văn nghệ diễn ra. Mỗi người một công việc của mình. Trời vẫn rất đẹp! có vẻ muốn mưa nhưng có lẽ nhiều lời cầu nguyện nên trời không mưa. Đêm văn nghệ diễn ra có chú cuội, chị hằng dẫn dắt chương trình. Hai MC tung hứng cho nhau để giới thiệu các em ca khúc thiếu nhi, rồi ảo thuật, múa Handmade, múa rối bằng chân. Các em xem chăm chú. Khi kết thúc văn nghệ là lúc mấy giờ thì tôi không để ý chỉ lo dọn dẹp sân khấu và chuẩn bị bữa tối để sáng mai chúng tôi còn đi hai nơi nữa. Nhìn đồng hồ ăn tối là 22h hơn. Tất cả mọi người ai cũng đã thấm mệt vì đi xe. 

Sáng ngày hôm sau chúng tôi lại tiếp tục đến Nâm N'Dir & Nâm Nung những túi quà được tiếp tục chia nhưng có lẽ số lượng còn nhiều hơn con số chúng tôi lên thì phải nên có em khóc mếu máo vì không có phiếu nhận quà. Thật thương cho các em nên chúng tôi đành san bớt mỗi phần một ít để làm thêm quà cho các bé thôi.  Thế là kết thúc một hành trình với bao buồn vui và còn nhiều điều đọng lại để suy nghĩ và để chia sẻ với nhau. Mỗi chuyến đi sẽ có chỗ còn thiếu xót, để qua đó mỗi chúng ta sẽ cố gắng hết mình hơn nữa cho những thiếu xót đó sẽ không còn. Trước khi tạm biệt những con người nơi đây chúng tôi đã nhảy múa và ca hát. Và hình như tôi quên mất mình là người không thích Gangnam Style nhưng giờ đây tôi hoà mình cùng với mọi người nhảy điệu nhảy mà tôi chả thích. Sau cùng thì thấy nó thật vui! 

Lên xe để về lại thành phố, mỗi người chúng tôi ai cũng có chút quyến luyến nơi đây nhưng phải tạm biệt thôi để mọi người về bắt đầu 1 tuần làm việc mới. Xe đang  chạy bon bon tới Bình Phước thì đã có sự cố phía trước khi có 3 chiếc xe tải bị lún bánh vì trời mưa làm cho kẹt xe. Ai trong chúng tôi cũng lo lắng và thật cám ơn bác tài đã vượt qua đoạn đường nguy hiểm đưa chúng tôi về nhà một cách an toàn vào 3h20' sáng ngày thứ hai. Phải nói bác tài là một người rất nhiệt tình cùng chúng tôi trong công việc đạp bong bóng thay vì nghỉ ngơi lấy sức chở chúng tôi. Cám ơn bác tài rất nhiều!!!

Cám ơn tất cả mọi người, bạn bè những người đã đóng góp cho hành trình tháng 9 đầy ắp nụ cười. Đây chỉ là chia sẻ cá nhân của tôi qua chuyến đi với mong ước mọi người sẽ tiếp tục là cánh tay nối dài để mang niềm vui đến cho những em bé còn thiếu thốn vật chất và tinh thần. Và giờ đây trong đầu tôi vẫn còn vẳng lời bài hát: "Vầng trăng mỉm cười, vầng trăng xuống đời, vầng trăng soi sáng ước mơ màu xanh..." Rất mong rằng tất cả chúng ta sẽ tiếp tục cộng góp chung xây muôn nụ cười cho hành trình tháng 10 tiếp tục nhé!

untitled


 
<< Bắt đầu < Lùi 211 212 213 214 215 216 217 Tiếp theo > Cuối >>

Trang 215 / 217

Giới thiệu

Thông báo

Đăng nhập



Tổng lượt truy cập

Nha khoa, Rang su Tham my, Cay ghep rangNha khoa, Rang su Tham my, Cay ghep rangNha khoa, Rang su Tham my, Cay ghep rangNha khoa, Rang su Tham my, Cay ghep rangNha khoa, Rang su Tham my, Cay ghep rangNha khoa, Rang su Tham my, Cay ghep rang
mod_vvisit_counterHôm nay70
mod_vvisit_counterHôm qua200
mod_vvisit_counterTuần này70
mod_vvisit_counterTuần trước1425
mod_vvisit_counterTháng này3712
mod_vvisit_counterTháng trước5268
mod_vvisit_counterTất cả573863

Chúng ta có: 10 khách, 1 bots online
IP của bạn: 34.204.0.181
 , 
Hôm nay : Tháng 5 20, 2019

Video Clip

Get Adobe Flash player
Tháng Năm 2019
20
Thứ Hai
“Tiên học lễ, hậu học văn”
07:40

Liên kết Website

Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo